Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

THƠ CHO NGÀY SINH CỦA MÌNH


                                                                CHO NGÀY SINH

                                                               Có một ngày xuân ta khóc (1)
                                                               Tháng giêng nghiêng bồ thóc sắp đi qua (2)
                                                               Quả non nhu nhú đài hoa
                                                               Mẹ rạng hồng khuôn mặt.

                                                              Có một ngày xuân ta hé mắt
                                                              Nắng tràn qua kẽ cây
                                                              Gió thì thào đâu đây
                                                              Đồng làng xanh. Lúa xuân vừa bén rễ.

                                                             Ngày xuân xưa đã đi qua hơn một phần hai thế kỷ
                                                             Ta lại u ơ về xuân xưa
                                                             Gội nắng, tắm mưa
                                                             Hoàn nguyên về một thời hoa niên con trẻ.

                                                            Ước muốn thì bao giờ vẫn thế
                                                            Tự thưởng cho ta trong ngày sinh
                                                            Khúc thơ khờ khạo nhất
                                                            Cho mình.

                                                                    Hạ Long, ngày cuối cùng tháng giêng Quý Tỵ                      
                                                                                11/3/2013 (Ba mươi tháng giêng)

                                                                                     NGUYỄN ĐÌNH THÁI

                                                         (1) Tôi sinh ngày 17/3 (28 tháng giêng).
                                                         (2) Tục ngữ: "Tháng giêng ăn nghiêng bồ thóc"
                                                           
                                                             

                                                             


MẸ ƠI!


                                                                     
                                                           MẸ ƠI!

Mùa mưa năm ngoái về làng
Giật mình nghe sóng Hóa giang xô bờ
Mẹ tôi lam lũ quê mùa
Xót xa ngồi đếm giọt mưa lưng giời

Mẹ cầu mưa xuống nhẹ thôi
Dảnh mạ còn bấy, cái chồi mỏng manh
Người thương đến cả khóm hành,
ngọn muống èo uột, mấy nhành khế non

Thở dài, Mẹ nói với con:
“Khéo đá cũng mòn, mưa quá đi thôi!
Năm kia đã mất mùa rồi,
chiêm này lạy Phật, liệu Giời có thương?”

Tôi đi cũng đã nhiều phương
Bàn chân cũng khắp nẻo đường thế gian
Mải vui, chẳng trải truân chuyên
Ham chơi, cạn nghĩ, lãng quên quê mùa

Học đòi Kẻ Chợ đong đưa
Nhiễm thói dối lừa. Tập tọng làm sang
Quên mình gốc gác trai làng.
Mỏi chân chùn gối, đánh đường về đây

Đừng vì con lớn ngần này,
xin mẹ hãy rút roi mây hiên nhà
Một roi mẹ đánh thay Cha
Chín roi Mẹ vụt giữ Gia phong mình

Mai con về lại thị thành
Xin chừa thói phép đành hanh học đòi
Con còn dại lắm. Mẹ ơi,
xin Người đi suốt cuộc đời với con

Cầu Giời mưa tạnh, gió êm
Để vui lòng Mẹ. Cho mềm lời ru
Con về nũng nịu trẻ thơ:
“Mười roi Gia pháp, bây giờ...con ngoan”

Chiều nay gió. Rét đại hàn
Mẹ ơi, mặc tấm áo con gửi về
Đường dài một nẻo thôn quê
Mùa mưa năm ngoái, con về... tắm con
                                                             02h25 13/02/2012
                                              Sửa lại: 11h55 15/02/2012

                                                            NGUYỄN ĐÌNH THÁI
                                                (Rút trong tập thơ Lửa than NXB Hội Nhà văn 2012)



      

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

BÔNG HỒNG NGÀY 8/3


                                                                         CHÚC MỪNG 8/3


                                                                           

DƯƠNG HƯỚNG: Người đàn ông ở bến không chồng

DƯƠNG HƯỚNG: Người đàn ông ở bến không chồng
                               Lần đầu tiên tôi gặp anh Dương Hướng là hôm 15/02/2013 (mùng sáu tháng giêng). Khi tôi tự giới thiệu là đồng hương, anh hỏi thăm mới biết anh là bạn đồng ngũ với chú rể tôi tên là Đang ở thôn Hòa Đồng. Xã tôi sát cạnh huyện Vĩnh Bảo (Hải Phòng), cách con sông Hóa, một nhánh của sông Luộc. Nếu từ làng Gọc, xã Thụy Việt quê tôi phải qua các thôn Hạt Ngang, Hoành Sơn, An Định, thị tứ Giành của xã Thụy Văn, qua thôn Trà Hồi, An Tập của xã Thụy Bình mới đến thôn An Lệnh, xã Thụy Liên quê anh. Làng tôi cách làng anh chừng 6km. Từ Thụy Liên xuống Diêm Điền khoảng 3km nữa
                             Chúc anh mạnh khỏe, viết hay trong sự nghiệp sáng tạo của mình

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

CHÚC MỪNG MỘT NỬA NHÂN LOẠI


                                       

                     Nhân ngày 8/3, tôi xin gửi lời chúc mừng tốt đẹp nhất đến một nửa nhân loại


                                                                           
                                                

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

HÔM NAY ÔNG TÁO CHẦU TRỜI

                 
                                     Mới sáng ra, vào nhà bác Thông, viết còm xong, nghe bài hát 
                                "Tôi là người thợ lò" là tôi chuẩn bị cho công việc ngày mà năm
                                 nào cũng thế, Đông Trù Tư mệnh, Táo phủ Thần quân lên Thiên
                                 đình chầu Ngọc Hoàng. Hôm nay là 23 tháng Chạp Nhâm       
                                 lại vào ngày 03/02/2013, ngày kỉ niệm 83 năm thành lập ĐCSVN
                                 Thế rồi cũng có đào, có quất. Thế là Tết chứ gì!
                                                Các nhà sản xuất Táo năm nay có mắc tý về cái "phản
                                  cảm". Cuối cùng đã phải hoạn đi cái khoản "đầu pín" mới được Cục 
                                  biểu diễn nghệ thuật cấp phép. Gì chứ cái lão Chí Trung lại được dịp
                                  xỏ xiên lão Thăng (Đinh La). Nhưng lão đã cẩn thận rào đón khi 
                                  bẩm xin phép lão Thăng. Thăng bảo: "Mái Văn Thoải" hê hê...

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

BIÊN CƯƠNG TỔ QUỐC


      Mùa xuân sắp về trên đất Việt. Chúng tôi lại nhớ các anh, những con dân của
 Tổ Quốc đang vì mùa xuân yên bình trên non sông gấm vóc đang cnh giữ một dải
 biên cương nơi đảo xa. Xin gửi các anh những lời yêu thương của một CCB, một
 đồng đội cũ của các anh. Bài thơ tôi trích từ trường ca "Bài thơ viết từ cảm xúc khi đọc một bài báo". Bài thơ trích này khi in trong tập thơ "Gửi nhớ Trường Sa", NXB Văn học 2012, biên tập viên đã đặt tên là "Biên cương Tổ Quốc".
                                                                                                                                        
Ngoài biển Đông có một phần thịt da con dân Tổ Quốc,
của linh hồn những chiến sỹ trên đảo nổi, đảo chìm giữa khơi xa
Tổ Quốc chính là lá Quốc kỳ anh lấy máu mình nhuộm thắm trên bãi đá Gạc Ma                                                                                                                        
Giặc có thể giết anh nhưng phần giang sơn này không thể mất.

Tổ Quốc là Mốc Chủ Quyền do tổ tiên
và chúng ta đang dùng đến cả máu xương xây đắp                                                                                          
Một trăm mười một kinh độ Đông,
năm lăm phút, năm lăm giây                                                                                                                                                                                   Vĩ độ tám phía Bắc,
ba mươi tám phút ba mươi
Sừng sững giữa Biển Đông trên quần đảo san hô Bão Tố.

Sa Vĩ ngoài này cũng địa đầu sóng gió
Tôi thức đêm nay nghe gió thổi tận Pò Hèn
Tiếng còi tàu lẫn tiếng quân reo “Sát Thát”  biển Vân Đồn
Có phải chiến thuyền “Soái” của Nhân Huệ Vương Trần Khánh Dư
                                                 đang neo ngoài Cửa Lục.

Biển Đông, Trường Sa đang mùa gió lốc
Các em hãy tựa lưng vào vững chãi gốc phong ba
Phía tay trái các em, nơi ấy có Nam Quốc sơn hà
Một trăm tám chục triệu cánh tay sẽ đan kết
                                   hành tấm khiên thép khổng lồ
                                                         chắn che cho quần đảo.

 Đất liền, hải đảo, biên ải. Suốt một dải
                                cương thổ Việt Nam đang gồng lưng chống bão
Những động thái này thành kỹ nghệ đã bốn nghìn năm
Nghệ thuật này đã cụ thể hóa thành văn,
ghi rành rẽ trong “Đại cáo Bình Ngô”, “Hịch tướng sĩ văn”,
                                                             Tuyên ngôn độc lập”…

 Kẻ kia chưa thuộc sử Nam ư? Thì nhắc cho nó biết
 đâu Đông Bộ Đầu, đâu Vạn Kiếp? Nhìn đấy Bình Than!
 Một dải ba lần cuồn cuộn sóng Đằng Giang
 Nó sẽ ngộ ra một điều thật giản đơn: Tại sao “tự cổ huyết do hồng”.

 Mỗi ngôi nhà cho đến mỗi dòng sông
 Nó có hiểu tại sao nhà và sông ở đây lại cùng chọn phương Nam
                                                        cho mặt tiền và hướng chảy?
 Kinh thành Thăng Long giặc bao phen đốt cháy
 mà sóng Hồng Hà bốn ngàn năm vẫn kiêu hãnh khải hoàn ca.

 Toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải, không phận Việt Nam có cả một phần

                      không thể tách rời: Trường Sa, Hoàng Sa                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                
  Thềm Tổ Quốc vươn dài nơi Biển Đông
 trùng trùng phong ba bão tố                                                                                                                                                                                                                         
 Cửa ngõ nhà ta, ao nhà của ta, của  nổi,
 của ta ta phải giữ                                                                                                                                                                                                                                  
 Cơ nghiệp này, giang sơn này, sông núi này
                       phải giao lại trọn vẹn không thể thiếu một tấc
                                                                cho vạn đại cháu con. 
                     
                                                                    Hạ Long 8/2012
                     (Trích trong tập thơ GỬI NHỚ TRƯỜNG SA-NXB Văn học 2012)

                                                                NGUYỄN ĐÌNH THÁI


                                                                                      

              

                                                                   
                                       

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

CÓ MỘT GÓC AO THỜI THƠ ẤU



                                
          Trong tâm thức những người con xa quê đều lưu dấu những hồi ức một thời
          đã qua. Bài thơ "Có một góc ao thời thơ ấu"  (Trích trong tập thơ Lửa than -
          NXB Hội Nhà văn 2012) là một bài như thế
                       
                        Ta lại về góc ao con đầu ngõ
                        Mảnh gương trời thưở nhỏ của riêng ta
                        Vẫn đâu đây tiếng khỏa nước của cha
                        Vẫn thì thụp tay mẹ ta vỗ áo

                        Trái sung chín rơi vào hư ảo
                        Khoai nước giương ô cho gọng vó trốn nắng trưa
                        Lũ cào cào đạp trên lá như mưa
                        Chuồn chuồn ớt đóng cọc bè rau muống

                        Giàn mướp hương buông mình đu xuống
                        Hoa súng xòe tay che nắng lũ chuồn kim
                        Chú ễnh ương đạp bè muống nhảy lên
                        Lũ rô don giật mình, đuôi quẫy nước

                        Trắng phao câu, dập dềnh bè rau rút
                        Hoa khế trên cao nhuộm tím mặt ao con
                        Chim bói cá hình như ngủ quên
                        Mắt lim dim trên cọc giàn rau muống

                        Chân cầu tre thoáng vài con cà cuống
                        Cá quả dẫn đàn con yểu điệu lượn qua
                        Cây dành dành trắng xóa những chòm hoa
                        Cây vối xù xì sẹo thời gian trầm mặc

                        Quê hương ơi, thời gian dài dằng dặc
                        Lâu lắm rồi mới về lại góc ao xưa
                        Ta đầu trần thơ thẩn giữa nắng trưa
                        Chú bé thuở nào miên man vào mộng mị

                        Cái vô lý lại trở nên có lý
                        Nhớ ao xưa lại tưởng tượng đấy mà
                        Còn có gì đâu ở dưới chân ta
                        Nền gạch trắng trong ngôi nhà ngói đỏ

                        Mảnh ao con của ngày xưa bé nhỏ,
                        chỉ mãi còn niệm khúc trong ta
                        Chỉ mãi còn thoảng bóng của ngày qua,
                        dù vẫn biết lẽ đời thường dâu bể

                        Dù biết rằng chẳng có gì là không thể
                        Nhưng vẫn ước điều có thể, ao quê ơi!
                        Dù mai này vùng vẫy giữa biển khơi
                        Vẫn ước tắm lại một lần
                                                                 góc ao con
                                                                                   thời thơ ấu


                                                                     02h30 06/02/2012
  
                                                                  NGUYỄN ĐÌNH THÁI

                                                        (Rút trong tập thơ LỬA THAN-NXB Hội Nhà văn 2012)

ĐÊM NGỦ Ở QUÊ*


                         

                        Qua một năm mới lại về quê
                        Ngủ lại chốn xưa tuổi hoa niên lưu dấu
                        Ngai ngái nồng nồng thơm mùi chiếu đậu
                        Nhớ nôn nao ổ trấu bếp ngày xưa.
                        Miên man đêm những hoài niệm ngày thơ
                        Tôi sắp ngủ, bà chong đèn hạt đỗ
                        Mẹ chân trần bước đi thật khẽ
                        Ông thì thào:“Thằng bé đã ngủ yên”.

                        Làng quê nghèo. Nghèo cả giấc ngủ đêm
                        Rét cắt da. Ông cháu tôi nằm ổ trấu           
                        Bập bùng trong mơ, bà vẫn ngồi thổi nấu
                        Rạ chưa khô, khói giàn giụa mắt bà.

                        Hình như vừa chợt tới canh ba
                        (Tôi biết gì đâu), sáng mai bà bảo thế
                        Cha đi vó, nơm ở Đồng Sung, Đồng Dệ
                        Thức rét đêm, đang ngon giấc giữa ổ rơm.

                        Cả nhà ăn khoai, nhường “cậu cả” lưng cơm           
                        “Nhất anh tú”. Ông cười vui, nháy mắt
                        Cả gia đình dành những gì tốt nhất
                        Mong cho tôi học thật giỏi, nên người.

                        Rưng rưng trong lòng nhìn lũ em tôi
                        Đứa áo vá, đứa mặc thừa người lớn
                        Những thơ ngây, những hồn thánh thiện
                        Ám ảnh tôi cho đến tận bây giờ.
      
                        Tôi đã phụ lòng cha mẹ ngày xưa
                        Vài câu thơ mòn, dăm dòng văn sáo
                        Nhúm chữ ngô nghê đâu phải là cơm gạo
                        Mót mớ văn cùn đâu phải để tụng kinh.

                        Ngày mai, tháng ba, mười bốn. Thanh minh
                        Hình như đâu đây bập bùng sương khói
                        Hình như đâu đây phập phào tiếng nói
                         Hình như đâu đây mờ ảo dấu chân về.

                                                                 Làng Gọc 03/4/2012

                                                             NGUYỄN ĐÌNH THÁI

*Rút từ tập thơ LỬA THAN – NXB Hội Nhà văn 2012
                                                                                                                                                                                                           








Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

LỜI CHÀO CỦA CHỦ TRANG

                   
                 Năm cũ Nhâm Thìn sắp đi qua, năm mới Quý Tỵ sắp đến gần, Nguyễn Đình Thái xin gửi tới các bạn lời chào thân ái.
                 Thưa các bạn!
                  Tôi đã đi qua một chặng đường của cuộc đời và mới hồi hưu (trí lão) từ ngày 14/12/2012. Nhưng nhằm vào cái ngày đẹp nhất: 12/12/2012, tôi chính thức xin nghỉ. Sau khi hoàn thành mọi thủ tục hành chính (chuyển các loại giấy giới thiệu từ doanh nghiệp về lại làm công dân) thì bây giờ mới có thời giờ chăm chút cho trang blog LÃO NÔNG PHU mà trong thời kỳ lo sinh kế tôi đã xao nhãng không viết được.
                     Xin gửi các bạn bài thơ nôm na con cóc gọi là ghi dấu một chặng đường của cuộc đời tôi

                     KHÚC TẠM BIỆT

                     Mười tám tuổi sáu tháng thiếu một ngày đầy bẩy tháng
                     Tôi  đi làm sinh kế cuộc đời mình
                     Nắng mưa, sương gió, phong trần trong kiếp phận mưu sinh
                     Đằng đẵng ba sáu năm, một tháng, hai bẩy ngày trên đất mỏ.

                     Vinh, nhục, khó nghèo, tất bật lo toan, muôn vạn điều gian khó
                     Lòng tự dặn mình đói sạch, rách thơm
                     Dù áo phong phanh, dù thiếu lưng cơm
                     Vẫn ngộ ra lẽ “nhân chi sơ bản thiện”.

                     Với bằng hữu vẫn một niềm thân mến
                     Thủy chung, nhân ái như xưa
                     Chung ngọt bùi, chia nắng, sẻ mưa
                     Bạn bè ơi, hãy dìu tôi đi qua từng năm tháng.

                     Tôi chẳng có chi, chỉ trái tim trong sáng
                     Một đôi câu thơ, xin hãy lắng nghe tôi
                     Dù mai sau cách biển, ngăn khơi
                     Vẫn nhớ mãi thuở chúng ta là đồng nghiệp.

                                                                               18h 35 14/12/2012
                                                                           NGUYỄN ĐÌNH THÁI






                        


                                                                 

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

ĐI THUYỀN TRÊN VỊNH

                                                 
                                                    Dập dềnh sóng biếc, muôn đảo đá
                                                    Trùng điệp giăng thành, núi nhấp nhô
                                                    Thuyền trôi mờ ảo như cổ tích
                                                    Tiếng người thoảng gió, tựa như mơ
                                                   Thuyền quay về bến, chiều tím ngắt
                                                   Lòng thơ thư thái, họa đôi câu
                                                   Lão ngư nhẹ vuốt chòm râu bạc
                                                   Chợt ánh trăng non ló đỉnh đầu.

                                                                                                   6/2011
                                                                                (Trích bài thơ cùng tên trong tập
                                                                                 LỬA THAN-NXB Hội Nhà văn 2012)
          
                                                                                      NGUYỄN ĐÌNH THÁI



VỚI NGƯỜI QUAN HỌ*

                                             
Vẫn câu hát ấy ngàn đời
Vẫn thày mẹ ấy, vẫn lời hát xưa
Vẫn con đò ấy chiều mưa
Vẫn mái đình ấy, ngói chưa đổi màu
Hồ bán nguyệt với nhịp cầu
Tháng giêng trẩy hội chung câu ân tình
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Thiết tha câu hát kết mình với ta
Sao em dối mẹ, giấu cha
Yếm đào gửi lại, dối là gió bay?
Nhẫn ai tay đã lồng tay
Sao đành dối mẹ gió bay qua cầu?
Ngày xưa thày mẹ yêu nhau
Cũng câu hát ấy... qua cầu... dối ai?!...
Anh về với hội giêng hai
Trao duyên câu hát, nối dài yêu thương.

                                                         01h20 19/3/2012 

                                                         NGUYỄN ĐÌNH THÁI
                                              (Rút trong tập thơ LỬA THAN-VXB Hội Nhà văn 2012)


* Rút trong Tập thơ LỬA THAN - NXB Hội Nhà văn 2012

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

DUYÊN GIẦU, DUYÊN CAU

Nhà "Ấy" có dậu giầu không
Nhà này cũng có một buồng cau non
Bên nhà"Ấy" vẫn còn son
Bên này u bảo:"Mày còn dở hơi!"
Nói vụng thầy mẹ, lạy Giời:
Khối đứa còn dại, dở người hơn con!!!
Lạy cau, cau hãy vẫn non
Lạy giầu, giầu hãy vẫn còn giầu không
Bao giờ giầu "Ây" cay nồng
"Ấy" chửa lấy chồng, tôi sẽ sang chơi
Chè xanh nấu nước giếng khơi
Tôi về thưa nhời, u sẽ sắm cho
Cau đây, giầu đấy, chẳng lo
Có cả  xôi vò, có cả rượu tăm
U mua đôi chiếu  "Ấy" nằm
Sắm chăn"Áy" đắp. Kéo "chằm" "Ấy" đeo
Tôi trình quan tám tiền cheo
Quan tư tiền cưới, lại đèo buồng cau


Trêu u:"U sắp có dâu"
U củng vào đầu:"Rõ lũ trẻ con"
Lạy Giời, cau mãi còn non
Lạy Giời, giầu  mãi vẫn còn giầu không

               02h45 12/02/2012
 
               NGUYỄN ĐÌNH THÁI
(Rút trong tập thơ LỬA THAN-NXB Hội Nhà văn 2012)  

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

ĐÒ CHIỀU

  Đò chiều hờ hững bên sông   
Nắng chiều hờ hững giữa dòng phù sa
Quán chiều hờ hững tán đa
Gió chiều hờ hững như là hờn ai
Bóng chiều hờ hững đổ dài
Đường chiều hờ hững. Nào ai qua đò

                                              26/10/2011
                                                               
                                          NGUYỄN ĐÌNH THÁI