Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

DÒNG SÔNG THƯƠNG NHỚ

          Nhà thơ Nguyễn An hiện đang sống và làm việc tại thành phố Hạ Long. Phòng văn của anh bên bờ vịnh Hạ Long xinh đẹp.
          Tôi hay ngồi với anh trong phòng văn đó. Gió từ biển lồng lộng. Nhà anh sát ngay bên bờ vịnh, chỉ cách có một con đường bao biển hai làn xe dành cho du lịch. Tưởng chừng với cánh tay ra khỏi cửa sổ là sẽ có thể vốc được một vụm nước biển Hạ Long. Ngoài kia, biển vẫn xanh như tự thưở nào..
          LÃO NÔNG PHU xin giới thiệu một bài thơ trong tập thơ "NHỚ QUÊ" mới xuất bản 6/2013 của nhà thơ Nguyễn An. Điện thoại: 0913263039


Gặp em bên bến đò ngang
Mái chèo khua nước ngút ngàn... trời sao
Triều lên, con nước dâng cao
Thoảng nghe câu hát đồng dao vơi đầy

Nửa thì tỉnh, nửa lại say!
Nửa ngân ngấn, nửa bàn tay xa mờ
Nửa đi, nửa lại ngóng chờ
Cứ thăm thẳm tận bến bờ nhớ mong

Người đi, ngoảnh lại nhìn sông
Trời không nổi gió để lòng lá bay 

Mùa xuân 2012
Nguyễn An

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

NHỊP RIÊNG NÀY CHO TA





Ấu thơ một thời
Phơi ngửa lá bàng non
Đàn bướm lượn vòng hoang dại
Lưng nhễ nhại, chiều loang mây tái
Ba vạn sáu ngàn ngày trôi veo
Trăng trong veo thoắt trăng nhăn nheo
Nhện giăng mùng.
Vườn xưa, đom đóm lạ.
Lông mày cong cài then trưa nắng lóa
Ngực trống quân nhưng nhức thì thùng

Bộn bề cuối trời
Lá trầu vàng úp xấp .
Vị cay nghẹn cuống thâm
Ngó sen dấu tận đáy đầm
Nhớ teo lòng mà không dám gặp
Kiếp người gang tay. Cuồng vó ngựa phi
Chưa nếm ngọt đời.
Đời đã nhạt đi.
Vậy mà hoa sáng nay vẫn hương .
Lại có nàng thả lời vấn vương.
Áo xanh chủng chẳng xuân .
Canh ba thức giấc ướt đầm lá dâu.

Chàng màng hỏi về đâu
Đầu sông buồm xa vuốt gió.
Cuối chuông thỏ non ăn cỏ
Rượu bồ đào chưa chạm đã say
Cà cuống chết không tàn vị nồng cay .

Sáng 31/12/2012
Nguyễn Hiếu
( báo Văn nghệ 22/6/2013)

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

ĐỢI

                      

                                     Nghe Thúy Mỵ hát trên Đài TNVN


  “ Em đứng trên cầu đợi anh”*
    Câu hát cứ xoáy vào nỗi nhớ
    Van em,
    đừng hát nữa, em làm khổ tôi
    Đừng hát nữa, em ơi 
    Tôi sắp hóa đá.                                                                                                          
    Dưới  chân cầu
                          nước chảy vô tình
                                                      mòn mỏi                                       
    Câu hát vô tình 
                           nhức nhối
    Chỉ còn trái tim run rẩy,
    không hóa đá  bởi  thời gian

          
    *Câu mở đầu ca khúc “ ĐỢI “
                       Nhạc: Huy Thục
                       Thơ : Vũ Quần Phương
                                                                           Cọc Sáu 11/8/2005       
                                                                         NGUYỄN ĐÌNH THÁI









      

TÙY HỨNG CHÈO

      Chủ blog LÃO NÔNG PHU vừa nhận được bài thơ của nhà văn Nguyễn Hiếu từ Hà Nội gửi tặng qua email hồi 17h 29 ngày hôm nay (24/6/2013). Xin kính giới thiệu bài thơ TÙY HỨNG CHÈO của anh. Nguyễn văn bài post từ email.



      Gửi ông em họ Nguyễn ở vùng than. Nghe ông em than thừa vài chỗ trên blog, có xin một bài còi. Nay gửi cho ông em để lấp chỗ trống , cũng là chia vui cùng thiên hạ sau cơn mưa tạnh.

Tuỳ hứng chèo

Lòng đang sử rầu miệng lại hát lới lơ.
Ta hóa thằng Nô, ta đi ra phố.
Phú ông sáng nay đổ đốn làm thơ
Ta ngắc ngư bên Súy Vân giả ngố
Thiu thiu buông lời lắp bắp “Mầu ơ …”

Nô ta cách cô Mầu hai tao sa mạc
Trống quân um thùm động đậy cả mây.
Thị Kính buồn mở cửa xe Le xục
Mõ nhặt khoan sắp qua cầu vinh nhục
Kim Nhan đường trường dùng dắng ai đây

Cách bẩy thôi đò, cách ba duyên kiếp
Đầu đời ối kẻ ghẹo nhau.
Già rồi đểnh đoảng trầu cau.
Giữa câu xẩm xoan gà con chiêm chiếp
Nàng à…Xin hẹn kiếp sau.

Chòng chành sa lệch chênh cổ kiêu ba ngấn
Nghểnh ngảng yếm đào, nhạt miệng trái mơ.
Ta là Nô qua lới nọ vẫn là Nô
Con gà rừng gáy vang niềm hận
Sao đời này cứ lắp bắp mãi ”Mầu ơ…”

                                      Quỳnh Mai, mùa đông Nhâm Thìn 
                                                         (29/11/2012)

                                                         Nguyễn Hiếu 

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

NHÚT VÀ TÔI

Nhà thơ Lê Huy Mậu, tác giả phần lời của bài hát KHÚC HÁT SÔNG QUÊ của nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo vừa post lên facebook bài thơ NHÚT VÀ TÔI. Tôi đã xin phép anh đăng lại lên LÃO NÔNG PHU

NHÚT VÀ TÔI 

Nhút là quê. Nhút cũng là nghèo!
Nhưng nhớ nhút, nhớ nghèo là nỗi nhớ đẹp!
Chiều ngồi mở vại nhút ký ức
Lôi nhút ra xào một đĩa thơ chơi!

Nhút là quê. Nhút cũng là tôi!
Là xơ mít. Là hoa chuối hột!
Là cái vại sành úp chiếc nón thủng chóp
Là bị bỏ quên đâu đó ở sau hè!

Chỉ tới khi mưa gió não nề
Lụt đóng trước, đóng sau mẹ không chợ búa được!
Là khi sau hè nhà sẵn sàng vại nhút
Lùa bát cơm tháng tám ngày ba!

Sang Sê-un được đãi món kim chi!
Bỗng nhớ nhút Thanh Chương quê mình quá!
Nhút là tôi. Nhút cũng là văn hóa!
Nhút và tôi- Bản sắc một vùng quê!
18/6/2013





Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

CŨNG BỞI ĐỜI THÔI

Một bài thơ... đồng dao kiểu... người lớn hay hay của nhà văn Nguyễn Hiếu trên facebook sáng 18/6/2013. Anh đã đồng ý cho phép tôi đăng trên LÃO NÔNG PHU. Kính chúc nhà văn vui khỏe và viết sung sức! Xin giới thiệu với bạn đọc bài thơ... đồng dao người lớn: "Cũng bởi đời thôi" của anh 





Ta còn ham lắm ta ơi
Khi còn nước, khi còn trời, còn em
Trăng còn thũng thẵng bên thềm
Chung chiêng chiếc lá nửa đêm lìa cành
Mình còn hổn hển “kìa anh”
Có con sáo sậu bỗng thành chim di
Trèo cau Tấm vẫn gọi “dì”
Ếch vẫn oàm oạp – Ba Vì chưa cao
Người còn chưa cạn chiêm bao
Ông Tơ lúng túng chỉ đào vụng xe
Bà Nguyệt giờ đã nái xề
Mải lo giữ cháu quên nghề nối duyên
Dù ai đã hết Thuyền Quyên
Cái lúm đồng tiền vẫn đáng đồng ba
Dù ai giờ đã rất xa
Rau muống luộc với quả cà trôi cơm
Thôi rồi lỗ hổng cây rơm
Chạm tay nhau vẫn dỗi hờn đấy ư?
Đâu còn sớm nắng chiều mưa
Hai đầu đời, võng đà đưa chưa dừng
Ấy ơi chua ngọt đã từng
Già rồi mà vẫn dưng dưng vì đời

Những ngày chót Canh dần
Nguyễn Hiếu

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

NHỚ CHA*

Ngày hôm nay 16/6 là ngày của Cha. 
Con xin thắp nén hương dâng Cha   



                                Thanh minh này con chẳng còn Cha
                                Nấm mồ lạnh, cỏ vàng xanh một nửa
                                Khắp cánh đồng, xanh màu xanh của lúa
                                Chỗ Cha nằm quạnh quẽ, hắt hiu

                                Cả một đời dành dụm, chắt chiu
                                Lặn lội thân vạc đồng Đầm, đồng Dệ
                                Mò ốc cuối trời, mò cua đáy bể
                                Có ghềnh sông nào Cha không đến Cha ơi
                            
                                Rét thấu xương, Cha lặn ngòi, ngoi nước
                                Nắng cháy da, leo đồng cạn, lội đồng sâu
                                Vai vác cày, tay Cha dắt con trâu
                                Ngọn roi chiều ấy, rèn nết người con đó

                                Một bàn tay đầy, trưa hè Cha làm gió
                                Hai bàn tay vơi, Cha vực đỡ đời con
                                Khoai mốc Cha ăn, nhường con lưng cơm
                                Manh áo lành, Cha dành con đi học
                            
                                Cha nằm đây giữa lạnh lùng gió bấc
                                Nén hương đây con sưởi ấm lòng Cha
                                Rồi mai kia con lại đi xa
                                Cha lại dắt tay con như ngày xưa, Cha nhé

                                                                        Làng Gọc
                                                     Thanh minh đầu cha đi xa (1998)
                                                              Ngày Cha sinh con 17/3
                                                                      Tròn tuổi 40

                                                             NGUYỄN ĐÌNH THÁI

* Rút trong tập thơ LỬA THAN – NXB Hội Nhà văn 2012