Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

MỘT NGÀY MƯA

Lữ Mai

     Lữ Thị Mai là cái tên quen thuộc trong làng thơ trẻ hiện nay. LÃO NÔNG PHU rất vui khi được giới thiệu những tác phẩm của chị trên blog. Mong rằng góc nhỏ của Lữ Thị Mai trên blog LÃO NÔNG PHU sẽ luôn cập nhật những tác phẩm mới để bạn đọc được thưởng thức những thi phẩm đậm chất nữ tính, được thể hiện bằng thứ ngôn ngữ giàu tính biểu cảm, đượm buồn; nhịp điệu thơ chậm, thấm dần vào lòng người đọc và đọng lại rất lâu. 

Bài đăng đã được sự đồng ý của nhà thơ Lữ Thị Mai qua FB. Xin cảm ơn chị!


có gì đâu mà buồn
qua đêm sông Hồng quặn thắt
đối thoại chiêm bao bằng môi khóa
kín mít phức âm 
.
ta đốt từng búp lửa tìm hoa
hàng rào cũ ngòi pháo câm phát nổ
người năm ấy giong thuyền buồm lặng ngắt
nay quay về thẫm đỏ ngày mưa
.
anh mải mốt không dưng tìm đến
cánh chuồn kim xao nhãng buổi hẹn hò
tháng Sáu bủa vây mắt ướt
thiêm thiếp em thánh thót 
.
hiên nhà lóe búp hoa vằng vặc
gọi trái bưởi non bầm bởi ngón chơi chuyền 
cớ gì đâu em buồn
hỡi nụ cười di - gan nửa miệng

                                             Lữ Thị Mai




KHÔNG BÁO TRƯỚC

Hôm qua có một bạn ở xa, lần đầu gọi điện thoại kêu: "Sao giọng cô trẻ thế ạ?" Mình đưa lại bài thơ này để các bạn thấy là PTTN đã tự chán mình đến mức nào nhé: "Tôi mà không mông má- Trông khác gì giẻ lau..."





Từ ngày chàng lấy vợ
Rồi định cư nước ngoài
Họ không hề gặp gỡ
Không một dòng email

Bất ngờ chàng gõ cửa
Nàng cũng hơi càu nhàu:
"Tôi mà không mông má
Trông khác gì giẻ lau!"

- Ừ, tôi không báo trước
Để thấy bà như xưa
Áo con thì không mặc
Tóc chỉ còn lưa thưa...

Họ trêu đùa chọc phá
Chê xấu nhau đủ điều
Tiếng cười như nắc nẻ
Không một lời thương yêu

Chàng lặng thầm nhận biết
Chiếc áo nàng đang mang
Là áo len xưa cũ
Chàng cởi trao cho nàng

Một ngày đông buốt giá
Cái thời còn đói ăn
Cái thời còn thiếu mặc
Cái thời đầy khó khăn...

Trong căn phòng sang trọng
Bàn nở đầy hoa tươi
Chàng không hề báo trước
Bỗng gặp thời đôi mươi.


                            Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn

              



Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

NỠM, TÙY HỨNG

      Khoảng gần 16 giờ 09/6/2013, nhà văn Nguyễn Hiếu post lên facebook bài thơ NỠM, TÙY HỨNG. Chỉ những bậc thầy về ngữ nghĩa mới có thể thăng hoa trong sự kỳ diệu của ngữ nghĩa. Tôi không tự tin lắm nên không dám hứa với anh sẽ viết bài bình về bức THI HỌA này. Xin nhường cho các bậc đàn anh thẩm định. Có lẽ tôi phải gửi qua email cho nhà thơ, nhà văn Dương Phượng Toại ở Chi hội VHNT thị xã Quảng yên. Anh là nhà thơ của đồng quê. Anh sẽ có cái nhìn thấu đáo hơn qua trang blog cá nhân của anh: MIỀN SÔNG TRĂNG hoặc GIÓ ĐỒNG QUÊ.


Chao ơi, oản tháng giêng 
Sao chùa làng không dâng 
Vẹo tròn đầy thềm trước giại 
Khoanh chân, rung ria. Mèo mướp
Thân cau buồn thẳng lay lay 

Chén nghiêng chập chờn say 
Tay phảy quạt bắt chuồn kim 
Dải yếm đào chùng 
Bồng đảo gió lồng say 
Nắng nhẹ trùm cây

Đẫy tay cặp bánh dầy 
Nếp mùa trắng tinh con nhộng 
Váy lụa phồng buồm võng 
Anh hai ngắc giọng lới lơ

Kén đang ươm tơ
Hàng đang đắt mối đành chờ 
Thoi giục chân đạp gấp
Ngẩn ngơ ư? 
Khối kẻ thẫn thờ 


  Nhà văn NGUYỄN HIẾU
                                     


                              


   



Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

ĐƯA EM VỀ THĂM QUÊ HƯƠNG*




                           Em có về quê lúa với anh không?
                           Cánh cò trắng chao nghiêng trên thảm lúa    
                           Sông Trà Lý dập dềnh như dải lụa
                           Ai hái dâu mê mải, nắng dần phai

                           Đôi triền sông ngút mắt những vườn cây
                           Phù sa đỏ đắp bồi cho xứ sở
                           Đất và người qua binh đao đạn lửa   
                           Lại hồi sinh như cây lúa quê mình

                           Anh dẫn em đi  thăm đất mẹ Thái Bình
                           Về Nguyên Xá - làng xưa bất khuất
                           Còn một người là phải còn bám đất
                           Một tấc không đi, nửa bước quyết chẳng rời(1)

                           Trước xe tăng chỉ có những con người
                           Giáo búp đa dám đọ cùng đại bác
                           Chỉ đòn gánh cũng xông vào lũ giặc
                           Lũy tre xanh hóa thành cả rừng chông

                           Những thôn làng, mỗi doi đất, những bến sông,
                           cánh đồng lúa đã biến thành chiến địa
                           Lòng yêu nước cũng luyện thành vũ khí
                           Thế trận nhân dân đã đè bẹp kẻ thù

                           Vẫn trung kiên hướng về Đảng, Bác Hồ
                           Vẫn son sắt niềm tin ngày chiến thắng
                           Qua giông tố, trời quê hương bừng nắng
                           Hết phong ba, quê lúa lại hồi sinh

                           Dập tắt rồi khói lửa cuộc chiến tranh
                           Biển Diêm Điền “rừng phi lao gió hát”(2)
                           Nao nức trống chèo, đêm hội xuân làng Khuốc(3)
                           Anh đón em đi theo điệu “Sắp qua cầu”(4)                                                                                                                    

                           Bãi sông Hồng xanh ngát lại nương dâu
                           Táo Thuận Vi mùa nối mùa trĩu quả
                           Anh dẫn em thăm làng xưa Nguyên Xá
                           Chú Tễu cười vui ngất ngưởng ngàn năm(5)

                           Giặc Mỹ vào, gây hấn cuộc chiến tranh
                           Trai quê lúa lại lên đường cứu nước
                           Cha ngã xuống, con vững lòng tiếp bước
                           “Thóc chẳng thiếu một cân, quân không thiếu một người (6)


                           “Ba đảm đang” em gắng sức gấp mười(7)
                           Trai làng chèo cứ vững lòng ra trận
                           Binh đoàn Lúa tự hào thay anh Thận
                           Phất cao cờ kiêu hãnh giữa đô thành(8)

                           Toàn thắng! Toàn thắng rồi, hai cuộc trường chinh
                           Tổ Quốc Hùng Vương đã nối liền một dải
                           Lúa lại hát trên cánh đồng tỉnh Thái
                           Biển lại bốn mùa vui mê mải sóng Đồng Châu(9)

                           Cầu soi gương duyên dáng mặt sông sâu
                           Trai làng lúa đón dâu về Tân Đệ(10)
                           Về Hội chèo đêm nay, em nhé
                           Ta cưới nhau trên quê lúa, Thái Bình ơi!

                                                                                    13/8/2010
                                                             Sửa lại lần 1: 30/9/2010
                                                             Sửa lại lần 2: 25/3/2012 

                                                               NGUYỄN ĐÌNH THÁI
     GHI CHÚ:
                       * Rút trong tập thơ GƯƠNG THAN LẤP LÁNH – NXB Văn học 2011
                        (1) Làng Nguyễn (Xã Nguyên Xá), huyện Đông Hưng
                        trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp
                        đã rào làng kháng chiến, anh dũng chống càn với khẩu
                        hiệu nổi tiếng cả nước: “ Một bước không đi, một tấc
                        không rời”.
                        (2) Tác giả mượn lời bài hát “Nắng ấm quê hương” của
                        cố nhạc sĩ Vĩnh Cát
                        (3) Làng Khuốc (Cổ Khúc), xã Phong Châu thuộc huyện Đông Hưng, chiếng chèo nổi tiếng xứ Sơn Nam hạ, một trong bốn tứ chiếng chèo cổ Bắc bộ xưa
                        (4) Một làn điệu chèo truyền thống
                        (5) Làng Nguyễn (Nguyên Xá), huyện Đông Hưng nơi
                        phát nguyên nghệ thuật múa rối nước riêng có của nước
                        ta từ thời nhà Lý (thế kỷ thứ IX). Chú Tễu là một nhân 
                        quen thuộc của sân khấu rối nước
                        (6) Khẩu hiệu nổi tiếng của Đảng bộ và nhân dân Thái
                        Bình những năm chống Mỹ
                        (7) Tên một phong trào của phụ nữ miền Bắc thời kỳ
                        kháng chiến chống Mỹ cứu nước
                        (8) Đại tá- Anh hùng LLVTND Bùi Quang Thận, quê      
                        huyện Thái Thụy, người đầu tiên cắm cờ ở nóc Dinh Độc
                        Lập, Sài gòn trưa 30/4/1975
                        (9) Ý câu hát trong bài “Nghe tiếng trống quê hương”
                        của cố nhạc sĩ Thái Cơ (ông quê ở huyện Tiền Hải)
                        (10) Cầu Tân Đệ bắc qua sông Hồng (trước đây là phà)
                        nối liền hai tỉnh Thái Bình và tỉnh Nam Định

                        

VỚI EM*

                    


Giá em dịu dàng hơn
thì anh đâu có trách
Giá em đừng thóc mách
những việc của người ta

                                      Mỗi cây một loài hoa
                                      Mỗi người riêng một cảnh
                                      Nếu mình không thông cảm
                                      chớ nên xen lời vào

Láng giềng phải có nhau
Vui buồn nên chia sẻ
Nhưng em đừng mách lẻo
chuyện riêng tư nhà người

                                     Chuyện dở hay ở đời
                                      chắc gì ta sáng suốt
                                      Em chớ cười người trước
                                      sau thì ai khóc đây?

Ai chẳng muốn điều hay
Ai không mong điều tốt
Đời lúc cười, khi khóc
Sông khúc lở, khúc bồi

                                   Thóc mách chuyện của người
                                   ta trở nên nhỏ hẹp
                                   Hãy nói câu tốt đẹp
                                   Hãy nói lời yêu thương

                                                                       28/2/2003
                                                         Sửa lại: 26/9/2010

                                                            NGUYỄN ĐÌNH THÁI

Rút trong tập thơ KHƠI NGUỒN SUỐI THAN
NXB Văn học 2010

                                                          

VIẾNG LIỆT SĨ Ở ĐẢO CÔN LÔN*

   

Ảnh: Nghĩa trang Hàng Dương (Côn Đảo)
       

   VIẾNG LIỆT SỸ Ở ĐẢO CÔN LÔN*

Bên cạnh tôi, cô hướng dẫn viên nghẹn giọng:
“ở nơi này, người đã khuất nhiều hơn.
Cả Côn Đảo chỉ có mấy ngàn dân,
người  mất gấp nhiều lần hơn thế”

Tôi bước, chân êm và thật khẽ
Cát Hàng Dương còn xương cốt các Anh
Những linh hồn  có danh, chưa rõ danh
Người có mộ, người gửi xương trong cát

Tôi nghe thấy lao xao, xầm xào tiếng hát
từ những hàng dương, từ cát trắng vọng lên
Mờ ảo hiển linh trong từng dãy xà-lim,
tiếng các anh hay hồn thiêng Tổ quốc

Những thân hình da bọc xương, gân guốc
Đòn đánh sau chồng lấp vết vừa khô
Những người con bất khuất trước kẻ thù
Dù Cộng sản hay chưa là Cộng sản

Xà-lim tối nhưng trái tim rực sáng
Cái chết, đòn tra, khí  phách vẫn Anh hùng
Chuồng cọp, hầm trâu, càng son sắt, kiên trung
Luyện khí tiết vạn người tù yêu nước

Trong lao tù vẫn thủy chung sau trước
Trọn lòng tin với Đảng, với dân
Anh hiến dâng cả sức trẻ thanh xuân
Cho Đất Nước ngàn năm bất diệt

Ngót trăm triệu người, con dân nước Việt
Kính cẩn nghiêng  mình, vĩnh biệt Các Anh
Liệt  sỹ có danh hay Liệt sỹ chưa rõ danh
Xin hãy ngậm cười, mừng muôn năm Tổ quốc


                                                               3 giờ 28/9/2010
                                                         Sửa lại:30/9/2010
                                                         NGUYỄN ĐÌNH THÁI

* Rút trong tập thơ GƯƠNG THAN LẤP LÁNH – NXB Văn học 2011
  và tập thơ TTRUYỀN ĐĂNG – NXB Lao động 2012.









Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

NHỮNG MÓN NỢ*

                                   

                             
                            Cả cuộc đời, tôi có nhiều món nợ
                            Nợ bạc, vay tiền, nghèo khó lắm cũng trả xong
                            Quay quắt  ngày đêm món nợ trong lòng
                            Ân nghĩa của bao người đã khuất.

                             Đã bao đêm nghe rì rầm trong lòng đất,
                            Tiếng người xưa thoang thoảng vọng về
                             Mơ hồ từ rặng duối, bờ tre,
                             hơi thở triệu kiếp người xa lắc.

                            Những linh hồn bay về trong gió bấc
                            Từ Côn Lôn, Phú Quốc, Lao Bảo, Sơn La
                            Từ Hỏa Lò tới cát trắng Hoàng Sa
                            Đâu cũng gặp những hồn thiêng nước Việt.

                            Những CON NGƯỜI đã hóa thành bất diệt,
                            đã hóa thân thành đồng lúa, dòng sông,
                            đã hóa thân thành sóng biếc Biển Đông,
                            Hóa thạch giữa Trường Sơn sừng sững

                             Tôi đã thấy ở Gio Linh kiêu dũng.
                             Thành Cổ hiên ngang vững chãi thành đồng.
                             Vẳng nghe từ tiếng hát của con sông.
                             Ru đồng đội tôi dưới đáy dòng Thạch Hãn.

                             Tôi đã gặp trong Hàng Dương cát trắng,
                             nấm mồ chôn Người Con Gái Lê Ki Ma
                             Tôi đã thăm mười Cô Gái Sông La
                             Quây quần nghỉ giữa Ngã Ba Đồng Lộc

                             Tôi sẽ về Him Lam, A1,
                             gặp ở đây bao Chiến Sỹ Điện Biên,
                             gặp đoàn dân công trên đỉnh dốc Pha Đin,
                             thấy ở Lũng Lô, anh xung kích hát.

                                               
                             Những Bế Văn Đàn, những Phan Đình Giót.
                             Những thanh niên xung phong nằm lại Truông Bồn.
                             Nằm lại đâu đây giữa mây trắng Trường Sơn,
                             những Người Trẻ đã làm nên lịch sử

                             Những NGƯỜI TRẺ đã trở thành bất tử
                             Tuổi hai mươi, ra ngõ gặp Anh hùng
                             Những con người bất khuất, kiên trung
                             Cho Tổ Quốc bốn ngàn năm bất diệt.

                                                                                        5/10/2010

                                                                             NGUYỄN ĐÌNH THÁI 

* Rút trong tập thơ LỬA THAN – NXB Hội Nhà văn 2012  

                                  
                               Ảnh: Đoàn CCB và con liệt sĩ viếng liệt sĩ tại thành cổ Quảng Trị
                                          ngày 24/7/2012 (Tác giả mặc quân phục đứng giữa)