Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

MƯỜI BA NĂM VÀ NĂM NGHÌN*


                                                                Kính tặng chị Vũ Thị Minh Nghĩa
                            
                             Người đàn bà nhỏ thó sạm đen
                             lầm lũi bước
                             dưới những tán rừng còn nguyên dấu vết
                             đi-ô-xin
                      
                             Người nữ cựu chiến binh gầy guộc sạm đen
                             đi lang thang tìm đồng đội
                             Họ ngủ quên, chưa hay tin chiến tranh kết thúc
                             Chị vỗ vào giấc thu của các anh báo thức

                             Người nữ cựu chiến binh nhỏ thó lặng im
                             lầm lũi bước
                             Ba-lô bạc màu nặng trên vai những lá cờ Tổ Quốc
                             Chị không đơn côi

                             Chị đang hành quân giữa Quân đoàn đấy chứ
                             Xung quang chị phập phồng hơi thở
                             đồng đội
                             Xung quanh chị rì rầm tiếng nói
                       
                             chỉ mình chị nghe thấy thôi
                             Người nữ cựu chiến binh chẳng đơn côi
                             Có rất nhiều đồng đội
                             Hơn năm nghìn đồng chí

                             Mười ba năm lặng lẽ
                             chị cõng các anh về

                                                                          Sắp tới Lễ Vu Lan
                                                                           Qua 27/7 04 ngày
                                                                                31/7/2011
                                                                            (01/7 Tân Mão)

                                                                        NGUYỄN ĐÌNH THÁI

*Cảm xúc khi đọc loạt bài viết: “Chị Năm Nghĩa và hành trình 13 năm lầm lụi tìm hơn 5000 hài cốt Liệt sỹ” của Nhà báo Hoàng Anh Sướng đăng trên Tuần báo Tuổi trẻ và Đời sống, ấn phẩm của báo Tuổi trẻ Thủ Đô. Chị Vũ Thị Minh Nghĩa nguyên là chuẩn úy quân y, sinh năm 1953 quê ở xã  Thái Sơn, huyện Thái Thụy, Thái Bình.
Bài thơ in trong tập thơ KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH - NXB Hội Nhà văn 2013.
                                             
 



ĐỌC "NỖI NIỀM THỊ PHƯƠNG NHỚ CHA"*



                                                        Một nén hương trầm dâng Cha

Chắc là thi phận ở đời,
đọc thơ con lại nhớ Người ngày xưa
Ngày xuân mưa bụi giăng mờ
Chiếu chèo phên liếp che mưa sân đình
Táo chua rụng, chẳng ai rình
Đèn măng-xông sáng, trống thình thình vang
Đêm chèo mở giữa hội làng
Triều đình, vua, tướng. Có quan. Có hề
Tích chèo đánh thức thôn quê
Ối chao! Thâm thật. Lão hề “nỡm” Vua
Phấn son loang vết dưới mưa
Bàn chân Nghệ sỹ cáu chua dính đầy
Thế mà say ngất, say ngây
Tiếng cười nghiêng ngả giữa ngày hội xuân
Xem Cha diễn tích muôn lần
Chan chan nước mắt, thương thầm Thị Phương
Oán đời còn lắm nhiễu nhương
Sao còn oan trái, nhiều phường quan tham
Nay con đi giữa thế gian
Đọc thơ, con thắp nén nhang dâng Người
Cha ơi, ngậm một nét cười
Con đọc Cha nhé: “… Có người… Trương Viên…”

                                                                  15h43 15/02/2012

                                                                   NGUYỄN ĐÌNH THÁI

Thị Phương: Nhân vật nữ trong vở chèo cổ Trương Viên
                     (Nhân đọc bài thơ “Nỗi niềm Thị Phương” trên lucbat.com ngày 15/2/2012 cảm tác)




            

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

VIẾT Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC*




Mười nữ chiến sĩ TNXP A4, B5, C552, Tổng đội TNXP 55 đang san lấp hố bom. Ảnh do Hoàng Văn Sắc, phóng viên TTXVN chụp 6/1968. Gần 20 ngày sau, 17 giờ 24/7/1968 các chị trở về lòng đất Mẹ. Đây là bức ảnh cuối cùng của tiểu đội. Bức ảnh đẹp về bố cục, đẹp về độ tương phản đen trắng, vừa cho ta thấy người thực, vừa cho ta thấy hai lần bóng các chị in hình dưới nước đáy hố bom.

Mười nén hương thơm viếng Các Chị tôi   

Những Người không sợ chết lại hóa thành bất tử
Những Người không sợ hy sinh đã viết nên Lịch sử
Trong số đó,
họ đang thanh thản ở Ngã Ba Đồng Lộc

Các Chị tôi đã hóa  thân trong khoảnh khắc
Hình phễu hố bom như chiếc nón khổng lồ đặt ngược
ôm trong lòng mình những người con của Nước
Không phải là chết mà Họ lại trở về Đất Mẹ

Mười Chị tôi ngày trở về còn rất trẻ
Tóc rất xanh và khuôn mặt rất xinh
Khát khao một ước muốn rất thường tình
Cả Tiểu đội gội đầu chung nồi bồ kết

Họ đã chết không phải là không biết sợ chết
Chỉ một lần sinh ra, ai chẳng ham sống cho  mình
Mười Con Người đều mong muồn yên bình
Lấy chồng, sinh con, sống vui bên cha mẹ

Điều giản đơn ấy tưởng chừng như có thể
Tổ Quốc lâm nguy, điều đơn giản ấy cũng lâm nguy
Khi Đất Nước cần, Họ tự biết phải làm chi
Dám chết để Non Sông không phải chết

Họ dám hy sinh cho giang sơn bất diệt
Nhưng chẳng kịp nghĩ nhiều về những việc xa xôi
San hố, lấp đường, việc đếm bom rơi
Đáng mấy việc mà kể công với Nước

Tôi đã thấy trên miệng hố bom quen thuộc
Mười Chị tôi đang thong thả gội đầu

                                              Ngã Ba Đồng Lộc 29/7/2007
                                                            Hạ Long 07/7/2011

                                                  NGUYỄN ĐÌNH THÁI

*Rút trong tập thơ LỬA THAN, NXB Hội Nhà văn 2012
                           

       

                                  A4 chiều nay ra quân lần cuối
                                  Mười bẩy giờ hai bốn tháng bẩy, năm sáu tám, Mậu Thân             
                                  Phút lâm chung, cả tiểu đội vẫn quây quần
                                  Chỉ duy nhất hố bom này không bao giờ san lấp nổi.

          (Trích bài thơ ĐỒNG LỘC TRƯA THÁNG BẨY - Nguyễn Đình Thái)             





                       
                  
                                                                        





TRƯỚC ĐÀI TƯỞNG NIỆM LIỆT SĨ Ở THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ




TRƯỚC ĐÀI TƯỞNG NIỆM LIỆT SỸ
       Ở THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Tôi đã khóc, tay run lên khi giơ cao máy ảnh
Ghi hình đôi dép cao su, chiếc ba-lô, khẩu súng AK,
chiếc mũ thân quen, sương gió đã phôi pha.
Im lặng, giản đơn như các “chứng nhân” trong hòm kính.

Đó là tất cả gia tài-hành trang người lính
Chứng tích thiêng liêng trong cuộc chiến tranh,
khi cái chết, sự sống  như sợi chỉ mỏng manh,
khi anh hùng và cái đớn hèn đối mặt nhau trong gang tấc

Thảm cỏ xanh là “chứng nhân" có sức tỏa lan nhiều nhất
Bởi màu xanh kia được nuôi bằng triệu triệu giọt máu hồng
Ba cây số vuông còn nâng niu, ôm ấp trong lòng*
Hàng nghìn di hài của các anh quyện hòa trong bùn đất

ở cổ thành  bấy giờ không ai  được phép so đo được mất
Bom đạn quân thù thì muốn nghiền nát cả hành tinh
Nhưng chủ nghĩa anh hùng, lòng yêu nước, đức hy sinh
Các Anh khiến cả loài người phải nghiêng mình kính nể

Nhưng đồng đội tôi thì không kịp nghĩ nhiều đến thế
Chẳng cần loài người có biết đến mình không
Chẳng cần và cũng chẳng kịp để lại gì cho núi sông
Xương về đất, chỉ còn đây, chiếc ba-lô và cây súng thép

Còn lại những gì hôm nay chúng ta được biết
Đài tưởng niệm khiêm nhường và hòm kính quân trang
Lư hương trầm đang nghi ngút khói nhang
Nấm mồ chung phẳng phiu xanh tươi màu cỏ dại.

Những gì các anh gửi về sau cho nhiều niên đại
Chẳng còn nhiều, nhưng cũng chẳng ít đâu
Biển, hải đảo và trời xanh, mây trắng ở trên đầu
Ba mươi ba vạn cây số vuông hình hài Tổ Quốc**

Tôi chợt hiểu vì sao mình đã khóc
Tôi cũng là đồng đội của các anh
Họ đã đi qua suốt dọc cuộc chiến tranh
Mình chậm bước nhưng kịp là đồng chí

Đất nước mình có muôn ngàn nghĩa trang liệt sỹ
Xương cốt các anh được ôm ấp giữa quê hương,

giữa làng thôn, giữa đồng lúa yêu thương
Nhưng ở cổ thành này, chẳng ai còn nguyên vẹn.

Tôi gắng nghiêm, nghiêng tay chào theo điều lệnh
Chợt nhòa đi, như mê sảng giữa nắng trưa
Thành cổ ngời lên thắm đỏ, rực sắc cờ
Đài tưởng niệm cháy bùng hồn Tổ Quốc

                                           Thành cổ Quảng Trị 28/7/2007
                                                     Hạ Long 06/7/2011

                                                 NGUYỄN ĐÌNH THÁI
Bài in trong tập thơ LỬA THAN – NXB Hội Nhà văn 2012

Ghi chú: * Thành cổ Quảng Trị từ thời Nguyễn có diện tích
khoảng 3000m2 (3km2)
             ** Diện tích nước ta hiện nay khoảng 330.000 km2
                          

                         

                          

                         
                          
                          
                           

                        
                       

                       

                       
                       
                       
                       
                       
                                

                               
                                  


                                               

CON ĐƯỜNG ĐI HỌC



                              Cho cả ba con
Con đường con đi học,
dịu dàng lá thu bay
Sương đêm còn mát đất
Đang vào mùa heo may

Con đường con đi học,
bình minh đang xoè tay
Gió lao xao vòm lá
Ngang trời chim én bay

Con đường con đi học,
tấp nập người và xe
Thắm tươi khăn quàng đỏ,
đông vui bao bạn bè

Dù có đi thật xa,
vẫn nhớ thời đi học
Trải dài trong kí ức,
con đường xưa con đi

                    Đêm 3/11/1994

              NGUYỄN ĐÌNH THÁI















MẸ TÔI



 


Mẹ vợ đã ngoại tám mươi,
mẹ tôi đang hưởng lộc giời bẩy lăm
Chẳng gần để được viếng thăm,
đề dâng tấm bánh, để nâng nướcmời
tìm tôi cái thưở chín, mười
chang chang trưa nắng mẹ tôi ra đồng
Người ta hóng mát bờ sông,
Mẹ tôi lội đồng tìm cá, móc cua
Người ta tìm chỗ trú mưa,
Cha xuống ruộng bừa, mẹ cắt cỏ trâu
Người ta mê mải làm giàu
Mẹ tôi thui thủi hái dâu chăn tằm
Làm ruộng thì ăn cơm nằm
Mẹ tôi nuôi tằm, ăn đứng, ngồi nong
Cả đời sấp ngửa, long đong,
Tối lo bữa sớm. Sáng mong bữa chiều
Xế tà bóng mẹ xiêu xiêu.
bước cao, bước thấp ráng chiều rưng rưng
Xót nhìn dáng mẹ còng lưng,
cầu Giời, lạy Phật mẹ đừng còng thêm
Cầu mong mưa thuận, gió êm,
Để tôi thi thoảng về bên mẹ già
Lại tìm nũng nịu lên ba
Giụi đầu lòng mẹ, vỡ òa trẻ thơ


                                                                                                      1/10/2010
                                                                                Ngày Tri ân những Người Cao tuổi

                                                                       NGUYỄN ĐÌNH THÁI

*Bài in trong tập thơ GƯƠNG THAN LẤP LÁNH – NXB Văn học 2011


Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

NGHE MẸ GỌI ĐIỆN SÁNG NAY*