Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

NGHE MẸ GỌI ĐIỆN SÁNG NAY*



Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

HOÀI NIỆM (Thơ văn xuôi)

 

Hình ảnh: Bye mem,từ h ad đi tu đâyy :)))) Thi vs cử tới r =))) 
 <3 Trang Yumii <3

  Thương lắm về một miền quê, nơi ta chưa một lần đặt chân tới. Bên triền sông, lũ cò lặn lội. Ngút mắt ngàn dâu. Bãi đỏ mịn phù sa.
         Vườn nhà ai vải đã đơm hoa, vồng mâm xôi vàng nếp cái. Bờ sông xa rực vàng hoa cải. Nón trắng ai về mê mải cuối đường thôn.
         Sau lũy tre, tiếng ru thật buồn. Người mẹ trẻ trinh nguyên thì con gái
         Em sang sông, tôi thẫn thờ đứng lại. Lỡ một chuyến đò, lỡ cả thời trai. Nhìn mây bay, ta thầm gọi tên ai, nhưng chẳng thể giơ tay với được. Day dứt mãi một niềm hoài ước: Giá mây đừng bay, em đừng sang sông.
         Xưa nàng thách ta tìm được lá diêu bông. Quá nửa thời trai ta mới tìm thấy lá. Nhưng em hỡi, ta lại về muộn quá.
         Em làm khổ ta, ơi hỡi lá diêu bông!

                                                                                      Hạ Long 02h20 ~ 06h20 29/8/2002

                                                                                                  NGUYỄN ĐÌNH THÁI

Hình ảnh

BẾN ĐỢI*

Ta sắp sửa chia tay tháng 3, tháng rét nàng Bân để dắt tay đi cùng tháng 4 rực rỡ, chói chang nắng hè. Nhưng ai đi cứ đi, ai chờ cứ chờ, ai đợi vẫn đợi. Có những chờ đợi khắc khoải một đời chưa xong cái khắc khoải của một thời.

Ta hẹn người bên bến sông xưa
Nắng hanh, hoa cải vàng ngợp mắt
Vồng ngô non trổ cờ phơ phất
Lũ cò về ngơ ngác triền sông.
                                                                           
Ta chờ người.
                    Ra ngóng.
                                  Vào trông
Nắng nhạt.
               Hoa cải vàng héo nụ
Bắp khô trắng.
                     Bãi trơ màu đất cũ
Cò bay trốn rét.
                       Chỉ còn ta                    
Ta đợi người đến tiết tháng ba
Ta rét lộc. Chờ cây tàn hoa cũ
Ta rét đài. Đợi búp dần kết nụ
Chẳng còn chi. Chỉ lại mình ta.

Ta hẹn người. Tận bến sông xa
Người hờ hững. Ta về ghềnh cũ
Ta hiểu người. Người biết ta là đủ
Một mình. Làm cuộc hẹn bến xưa

                                                             Hạ Long 17/9/2010
* Bài đã in trong các tập thơ:
                                             -  LỬA THAN - NXB Hội Nhà văn 2012
                                             - TRUYỀN ĐĂNG - NXB Lao động 2012
(Có sửa chữa so với hai bản đã in trong hai tập thơ trên)










Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

BÀI THƠ KHÔNG ĐẶT TÊN



Hình ảnh

       
                      Tặng Vân Hoài, Truc Le
                        HƯỜNG PHẠM THU

Ta nhặt ánh trăng vàng vỡ vụn
Cất vào đêm gom chút nắng của trời
Ta dành phơi khô héo cánh hoa rơi
Tháng rét ủ đài cho cây lộc nẩy

Ta rót  vào thơ giọt mưa rào tháng bẩy
Cái rét Nàng Bân se sắt của tháng ba
Tháng tư đầu hè, tay hứng giọt sương sa
Lắng tiếng sấm ì ầm từ thẳm sâu dội lại
                                                                               
Ta nhặt khôn cho nửa đời đỡ dại
Trút bớt ngu ngơ cho bảnh mặt với trời
Chừa bớt sân si cho bể khổ dần vơi
Tĩnh tâm lại vô thường trong nhân thế

Trăng biết già cho một vầng trăng trẻ
Hoa biết khô cho lộc nõn, đài tơ
Nhờ mấy giọt sương, tháng bẩy trắng trời mưa
Ta gom góp i tờ chắp vần cho mùa thơ viên mãn

                                           Hạ Long 16h11 15/4/2013
                                               
                                             NGUYỄN ĐÌNH THÁI



SÔNG VÀ BẾN*

Em vẫn là mãi mãi của anh
Dù anh phía mưa nguồn, em nơi này chớp biển
Anh là sông. Em là bến
Bến ôm sông. Sông ve vuốt bến em.

                                                                     Hai đứa ngồi ngắm một ngôi sao đêm
                                                                     Anh bảo: "Là Sao Mai đó"
                                                                     Em thì thầm vào tai anh thật nhỏ:
                                                                     "Đời Sao Mai chỉ vẻn vẹn một đêm".

Anh cười. Rồi ôm lấy vai em:
"Anh đùa đấy. Chưa gì đã dỗi
Hay em thích là nàng Sao Chổi,
quét anh đi. Như lá rụng mùa thu.

                                                                    Đến bây giờ anh lại ra đi
                                                                    Ở nơi ấy có bến nào không đấy
                                                                    Sông ve vuốt. Hay là sông cuộn chảy?
                                                                    Bến ngày xưa còn níu nổi sông về?

Bến dầm chân đợi mãi sông xưa,
khắc khoải chờ sông về bến cũ
Phía đầu nguồn đang vào mùa mưa lũ
Anh hãy về nương lại bến bờ em!

                                                                                           21h 24/9/2010

                                                                                  NGUYỄN ĐÌNH THÁI

*Rút trong tập thơ LỬA THAN - NXB Hội Nhà văn 2012