Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

NGUYỄN AN, MỘT GIỌNG THƠ CÒN KHÉT NỒNG MÙI KHÓI SÚNG


               Nhà thơ Nguyễn An như tôi đã biết, đã gặp và đã đọc. Vẫn cái ào ạt, sôi nổi trong cách diễn đạt. Vẫn một tính cách say mê, hiếu khách và hồn hậu. Là một doanh nhân thành đạt nhưng tình yêu thơ trong anh vẫn tươi rói. Vẫn cách nghĩ, nết đi của một sĩ quan quân đội - một người lính đã trải qua 30 năm chiến đấu ở các mặt trận: Cực Nam Trung bộ, Quân khu V, Quân khu IX ngày đánh Mỹ.
              Hiện nay ngoài việc quản lý một doanh nghiệp đang ăn nên, làm ra ở thành phố bên bờ vịnh Hạ Long xinh đẹp, anh còn là một người đang có trách nhiệm chủ chốt trong CLB thơ CCB, trực thuộc Hôi CCB thành phố Hạ Long. Phòng làm việc ở cơ quan và phòng văn kiêm phòng ngủ của anh ngó ra chân sóng vịnh kỳ quan gió lộng. Tôi và anh hay ngồi đó nhìn ra mặt vịnh xanh biếc màu xanh biển cả mà bình thơ. Một tâm hồn thơ tươi trẻ vẫn thoảng mùi khói súng thuở đương trai.
             Xin trân trọng giới thiệu một bài thơ của anh đã đoạt giải thơ Lê Thánh Tông lần thứ XV năm 2012 vừa được trao ngày 27/3/2013 nhân Ngày thơ Quảng Ninh lần thứ XXVI (29/3/1088 - 29/3/2013). Bài thơ này anh viết 6/1974.

    

                               ẢNH
Nhà thơ Nguyễn An bên cửa sổ phòng Văn của anh
  Ngoài kia là nhấp nhô vạn đảo đá vịnh Hạ Long


                  VIẾNG BẠN
Viếng Đỗ Thị Thanh Tân – nguyên Quân y Biên phòng
hy sinh năm 1972 tại nhà máy Điện cọc 5

Chiều hiu hắt  tôi trở về xóm cũ
Thăm bạn xưa yên ngủ ven đồi
Đám cỏ may giăng hàng trước lối
Cây thông già lá rủ đơn côi

Vẫn như em giản dị thế thôi
Áo quần thâm trọn đời con gái
Trong mưa gió nấm mồ như co lại
Bông hoa sim hoang dại đến đau lòng.

Chốn vĩnh hằng em có tin không
Anh thương em se lòng khi lạnh giá
Mộ đơn côi úa vàng cỏ ngả
Em đi xa nhưng dạ vẫn học trò

Một đời người bao nỗi âu lo
Em gửi lại cho anh phần sóng gió
Cây xấu hổ vẫn giữ mình xấu hổ
Như em xưa bẽn lẽn buổi hẹn hò.
           
Hạ Long 6/1974



Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

DẠ, THƯA CẢ LÀNG G+


Dạ, thưa cả làng G+, đây là cu Tũn - Lý Ngọc Anh Vũ, cháu ngoại, hơn 27 tháng tuổi và đây là hai cháu: Cu Tôm, Nguyễn Đình Bảo Ngọc, hơn 25 tháng tuổi (Anh) và Lý NGọc Anh Vũ (Em). Hai cháu suốt ngày quấn quýt bên ông bà (Nội. ngoại) trong đại gia đình 8 người đấy ạ! (Ảnh chụp cuối 7/2012 sau chuyến tôi đi du lịch miền Trung Việt Nam).


Cháu Lý Ngọc Anh Vũ 


Hai con Cún yêu của gia đình

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

CÔNG DÂN GƯƠNG MẪU

                        MỘT CÔNG DÂN 19 THÁNG TUỔI ĐÃ NGHIÊM CHỈNH CHẤP HÀNH
                                                 LUẬT LỆ GIAO THÔNG ĐƯỜNG BỘ.
       

                          Ảnh chụp cháu ngoại tôi: Cu Tũn - Lý Ngọc Anh Vũ cuối tháng 7/2012
       

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI - MỘT GIỌNG THƠ RỔN RẢNG MÙA MÀNG


           Tôi đọc anh nhiều, nhưng buổi gặp gỡ trong cuộc giao lưu các CLB Thơ tỉnh Quảng Ninh ngày 22/3/2013, ngay trước thềm Ngày Thơ Quảng Ninh lần thứ XXVI và Lễ trao giải Thơ Lê Thánh Tông lần thứ XXV ngày 27/3/2013 đã kết nối tôi và anh trong tình anh em thân thiết như tự bao giờ. Tôi yêu thơ anh có lẽ là do tôi cũng là một gã nhà quê đi làm mỏ. Nhưng anh níu kéo tôi ở tấm lòng chân thành, dễ mến. Anh hơn tôi 8 tuổi nhưng tuổi tác đã gần như xóa nhòa ranh giới khi nghe anh làm MC và phu nhân của anh, chị Minh Sắp hát khúc chầu văn do anh soạn lại lời thơ. Cái chất giọng khỏe, nhả chữ rõ ràng, đài từ chuẩn mực và nếu nghe qua phát thanh thì rất trẻ, không ai nghĩ là anh đã 64 tuổi, tính cả mụ. Cái ngữ điệu vùng sông nước Hà Nam, Phong Cốc vốn đã biến âm rất nhiều so với ngữ điệu các vùng miền khác, nhưng qua cách dẫn của anh thật ấm áp, lấp lóa cái hồn hậu, chân thành, hiếu khách, đằm thắm nơi thôn ổ.
           Xin giới thiệu một 2 tác phẩm thơ của anh mà tôi rất yêu mến.

                            LÚNG LIẾNG THÁNG HAI



Vẫn còn dùng dắng tháng Giêng
Tháng Hai đã biếc một miền lộc cây
Bóng mây bóng nước dâng đầy
Hoa đào rụng cánh, hây hây trăng tròn.
Ngõ chùa ngơ ngác trái non

Nắng xuân lay động qua vòm ngực em.
Rượu nồng lại ủ thêm men
Tháng Hai líu ríu say mèm bước chân.
Gió lùa tà áo tứ thân
Bụi mưa dan díu đường xuân hội hè.
Một tàu lá chuối nghiêng che
Đôi người gieo xuống vạt đê tiếng cười.
Hoa xoan xa vắng cuối trời
Còn ta đứng lại... tiếc thời nhớ mong.
Ngập ngừng vào múc giếng trong
Mắt em lúng liếng làm cong mái chùa !
2-2012

   

NHÀ QUÊ VẪN ÁNH TRĂNG VÀNG

Em về gặp lại người quê
Ngẩn ngơ hoa cỏ, say mê hương đồng
Trăng vàng vẫn đợi bến sông
Gót hồng khỏa nước, gió đông mơ màng.
Nhà quê rộn rực mùa sang
Vẫn cơm rau mắm, vẫn hàng bìm leo
Qua rồi cái thuở gieo neo
Giờ đôi chân bước vươn theo bạn bầu.
Tiếng đàn bầu vọng đêm thâu
Câu thơ trải lụa bắc cầu sang nhau
Nhớ thời mắt biếc dao cau
Môi ai thắm lại trong màu thu qua.
Một ngày sánh tháng năm xa
Một câu hò hẹn bằng ba lạng vàng
Một lời nối dặm quan san
Một bài thơ thức lên ngàn mắt sao.
Sen còn thả bóng mặt ao
Tơ còn buộc chặt ta vào nét xưa
Người đi lòng những ngẩn ngơ
Ta về dặm lại xanh bờ dậu quê!

Viết sau Ngày Thơ


              

HAI MẶT CHIẾC LÁ


Mặt lá ngửa nhìn trời
lấm bụi
Mặt lá khôn
cúi mặt
sạch bong

Ồ, tưởng khôn
hóa dại
Tưởng đâu khờ khạo
lại hóa tinh ranh

Em vẫn xanh
Anh cứ xanh
nhờ bụi lá

                       31/3/2013

            NGUYỄN ĐÌNH THÁI